loading...

Sốc với mâm cơm quá đạm bạc mẹ chồng nấu cho con dâu ở cữ

baosang.net

Bữa ăn cho bà đẻ mà vẻn vẹn chỉ một đĩa rau cải luộc, 2 quả trứng, một bát nước rau và một bát cơm, thử hỏi, lấy gì ra sữa cho con ?

Mình sinh con đầu lòng, là cháu trai đầu tiên của gia đình, cũng là cháu trai đầu tiên của dòng họ. Cứ tưởng, sẽ được chăm sóc chiều chuộng ghê lắm, vậy mà …

Mình kể câu chuyện này không phải muốn bêu xấu gia đình chồng, nhưng thực sự, những lúc chửa đẻ thế này ở cùng họ, mình mới thấy rõ bộ mặt thật của những người mà mình cất công gọi là bố mẹ chồng.

Mình sinh khó, sau 12 tiếng lăn lộn trong phòng chờ đẻ rồi lên bàn đẻ mà con không ra, mình được đưa vào phòng mổ. Mổ xong, mình vừa mệt vừa đói, nhưng ngoài mẹ đẻ của mình ra, mẹ chồng và anh em nhà chồng chỉ xúm xít bên đứa cháu nội, không một ai ngó ngàng đến mình.

Về ở cữ, người ta được ăn 5, 6 bữa/ngày để phục hồi sức khỏe và có sữa cho con, mình thì luôn trong tình trạng đói đến cồn cào.

Mỗi ngày mẹ chồng mình bê lên phòng cho mình 3 bữa cơm. Mỗi bữa, ngoài bát cơm ú ụ, chỉ có mấy miếng đu đủ luộc, nấu, hoặc đĩa rau luộc và khoảng 4, 5 miếng thịt.

Mình vốn ham ăn, từ bé lại quen ăn uống sung sướng, giờ về nhà chồng, nhìn mâm cơm bà đẻ mà chảy nước mắt, không làm sao nuốt nổi. Mâm cơm bê lên, lại bê xuống đến quá nửa.

Mẹ chồng mình nhìn thấy, lúc nào cũng hỏi, sao ăn ít thế, ăn thế thì lấy đâu sữa mà cho con bú, hay là giữ dáng? Giữ dáng như thế là phải tội với con.

Mình vừa tức, vừa giận vừa tủi thân. Mình bảo với chồng để anh nói bà cải thiện bữa ăn cho mình. Nhưng nói thì bà bảo, không cái gì bằng cơm, cứ ăn cơm vào là nhiều sữa. Thời xưa cơm còn không có mà ăn, giờ chúng nó cứ lắm trò.

Sốc với mâm cơm quá đạm bạc mẹ chồng nấu cho con dâu ở cữ - Ảnh 1

“Cơm cho bà đẻ mà mẹ chồng em chỉ nấu thế này” (ảnh độc giả cung cấp). Ảnh minh họa.

Thế rồi, thay cho mấy miếng thịt, bà đổi sang cho mình mỗi bữa 2 quả trứng. Ròng rã cả tháng nay, ngày nào cũng trứng, bữa nào cũng trứng.

Mình nhìn trứng mà thấy sợ, không thể nuốt nổi. Gần 2 tháng sau sinh, mình giảm 18kg. Mẹ mình đến, nhìn thấy con mà xót ruột. Nhưng xin cho mình về ngoại thì bà nội không cho. Lý do là vì, bố mẹ mình còn đi công tác, ông bà nội thì đã nghỉ hưu nên họ có thể trông con trông cháu tốt hơn.

Không đón được con về, mẹ mình mua gà, thịt bò, thịt lợn, tim … rồi mang đến để ông bà nội tẩm bổ cho mình, nhưng mẹ chồng mình không nấu, cái gì bà cũng bảo kiêng, bảo mình đừng vì cái miệng mà sau này khổ thân, khổ người khác.

Chồng mình càu nhàu với bà, bà quay sang bực bội với mình. Hôm trước, bà luộc cho mình cả nửa con gà rồi mang vào phòng cho mình nhưng thái độ của bà thì như ném vào mặt mình bảo, “đây, ăn đi, ăn cho khỏi nhiễu sự”.

Mình chảy nước mắt, lại không thể nuốt nổi.

Sau bữa đó, bà quay lại chế độ ăn cũ. Bữa nào để riêng cho mình cũng một mâm tướng nhưng trong mâm vẫn là những món kinh điển. Mình không ăn được nên sữa không nhiều, lại thêm chuyện suy nghĩ nhiều, tủi thân khóc lóc nhiều nên sữa càng ngày càng ít.

Mẹ chồng mình cứ nhiếc móc mình chuyện ít sữa, nhưng ăn thế này, nuôi mình chẳng đủ, lấy đâu mà có sữa cho con.

Độc giả A.S (Thái Bình)

Theo VNN

Đọc tin gốc

Bình luận